“Đúng!” Cao Triều Huy cũng mặc kệ luôn, trút sạch hết những lời đã đè trong lòng bấy lâu. Gã tự rót đầy ly rượu, nhìn cha mình là Cao Vạn Quân, nói từng câu rắn rỏi.
Cao Vạn Quân trừng mắt, đột nhiên cười khổ: “Không ngờ, thật sự không ngờ! Không ngờ bao nhiêu năm nay cha dạy dỗ con, cuối cùng lại làm con nghĩ là cha đang khống chế con! Con là con trai cha, là người thừa kế tương lai của Cao gia! Cha khống chế con để làm gì? Cha chỉ mong con nên người, chỉ mong con giỏi hơn cha, chỉ mong con ngẩng cao đầu hơn người khác, đưa Cao gia lên thêm một tầm nữa!”
Nói đến chỗ đau lòng, vành mắt Cao Vạn Quân đỏ lên, suýt nữa thì bật khóc.“Thôi được! Thôi được! Nếu con thật sự thấy cha đang kiểm soát con, làm con mất tự do, vậy từ hôm nay cha buông tay hẳn! Con muốn làm gì thì làm, cha không quản con nữa, mà cũng chẳng quản nổi con nữa!” Cao Vạn Quân nói rồi lảo đảo đứng dậy, trông như đau lòng đến cực điểm, cả người chực ngã.
Cao Triều Huy không lên tiếng.




